Montag, 1. März 2010

THƯ GỬI "BẠN" TA

"Bạn" thân mến,
Vậy là tụi mình lại vừa có một cuộc "nói chuyện" khá thẳng thắn về giới hạn kiến thức - độ tuổi - và cách bày tỏ quan điểm của một cá nhân.

Câu chuyện của tụi mình mở đầu bằng bài viết "Tin và không tin" của Joyce Anne Nguyễn mà mình bắn link qua cho "bạn". Và như thường lệ, chúng ta lại chia thành hai lề theo thói quen: lề trái vs lề phải.

Mình sẽ note lại cuộc nói chuyện bằng lá thư này, để nhắc mình nhớ rằng, những gì thuộc về bản chất không phải là không thể thay đổi, vấn đề chỉ là con người ta có dám làm một cuộc thay đổi thực sự hay không mà thôi.

Bạn cho rằng, giới hạn kiến thức xã hội là trở ngại đầu tiên của Joyce Anne Nguyễn. Mình hiểu những lời bạn phân tích theo nghĩa "chừng ấy tuổi thì biết được bao nhiêu mà luận bàn đến chính trị". Mình không đồng ý với bạn khi cho rằng, quan điểm của Anne Nguyễn trong bài viết thuần túy là quan điểm chính trị. Bởi với góc nhìn của mình, đó là một quan điểm nhân sinh của một người trẻ - đã từng được giáo dục cùng một hệ thống với tụi mình. Suy nghĩ và bày tỏ những điều mình nghĩ là lẽ thường hết sức tự nhiên, đó còn là quyền cơ bản của con người nữa bạn à. Kiến thức xã hội mà bạn đề cập đến, với mình, đó chỉ là phần kinh nghiệm dàn trải cần thiết cho một bài viết, điều này hẳn quan trọng với phóng viên - những người chọn nghề viết (ở Việt Nam mình thì phải thêm chữ "lách" vào nữa mới chuẩn) làm nghiệp. Xã hội nào muốn tồn tại mà chẳng cần đến thể chế chính trị?? Người có quan điểm nhân sinh xã hội đúng đắn phải là người quan tâm đến tình hình chính trị của đất nước mình. Bạn có đồng ý mới mình điều này không???

Bạn cho rằng, "chỉ chừng đó tuổi thì biết được những gì mà hô hào kêu gọi lòng yêu nước". Bạn quên rồi sao, cách đây bảy thế kỷ, Trần Quốc Toản - một người trẻ cũng chừng đó tuổi - đã là biểu tượng cho tinh thần ái quốc của dân Việt mình hay sao??

Chuyện cách đây 700 năm, nếu bạn không nhớ, thì mình sẽ nhắc lại vài cái tên mà tụi mình đã được học trong chương trình lịch sử như Kim Đồng, Phạm Ngọc Đa, Vừ A Dính... (Mình tránh không nhắc Lê Văn Tám - để bạn khỏi ngại ngùng với mình cái vụ "anh hùng thực hư" này nhé bạn). Phần lớn lịch sử mà tụi mình được học, là thứ lịch sử được viết lại sau năm 1975, và phần lớn tụi mình đã từng ngu ngơ mà tin vào đó, tin vào những thứ không có thật mà người ta nhồi nhét vào đầu mình.

Bạn quên rằng, tụi mình đang sống, và từng phút giây mình trải qua rồi sẽ thành lịch sử. Có bao nhiêu người trẻ biết được sự thật về ải Nam Quan, thác Bản Giốc??? Có bao nhiêu người trong số bạn bè mình quan tâm và biết được sự thật về cái gọi là chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam mình? Có bao nhiêu người trẻ được biết rằng chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước đối với Hoàng Sa - Trường Sa mà nhiều người đã phải đánh đổi cả tương lai học vấn, cả sự nghiệp và đau xót nhất là cả sự tự do của bản thân???Bạn trả lời mình đi.

Lòng yêu nước không phải là một khái niệm chỉ nằm trong giáo trình lịch sử, nó là thứ tình yêu bản năng, là máu thịt của mỗi con người, bạn à. Vì lẽ đó, hà cớ gì phải quy định độ tuổi và giới hạn kiến thức xã hội để bày tỏ lòng yêu nước của mỗi cá nhân??

Bạn thân mến, con người tự do nó khác với con người có định hướng. Tự do suy nghĩ, tự do trăn trở khi đối diện với vấn đề nó khiến con người ta chân thật và giàu cảm xúc hơn rất nhiều so với sự định hướng trong tư duy.

Mình hay hỏi đùa bạn, mỗi lần bạn nói bạn thật tự hào mình là người Việt Nam, thực ra là bạn đang tự hào về cái gì đó?? Chưa lần nào bạn trả lời được cho mình sau cái lần bạn bảo "tôi tự hào vì dân tộc mình là một dân tộc anh hùng", và mình đã chỉnh lại "là một dân tộc đã từng anh hùng".

Tự hào gì khi nhìn lại lịch sử, đất nước mình đã quá tụt hậu so với bạn bè xung quanh?

Nếu chỉ nhìn lại lịch sử và ngây ngất với lòng tự hào??? thì nên chăng hoán đổi hai chữ tự hào thành "tự sướng" thì mới hợp thời bạn ạ.

Mình đã từng hy vọng rằng, khi đọc được link bài viết mình gửi, hẳn bạn sẽ thấy phấn khởi khi có một người trẻ như Anne Nguyễn, giữa một thế hệ tuổi teen đang mê mẩn với các loại tạp chí thời trang, say sưa thác loạn ở vũ trường...

Mình đã từng hy vọng như thế.

Và mình cũng không thất vọng lắm khi bạn có phản ứng theo kiểu "lề phải" thông thường. (Nói thật lòng đấy). Bởi bản chất thường khó thay đổi, vấn đề chỉ là thời gian, và quan trọng hơn là người ta dám hay không dám mà thôi.

Mình để bạn đọc bài viết, không phải kêu gọi hay lôi kéo bạn phải lựa chọn, mà mình muốn bạn biết rằng, đó mới chính là quan điểm sống tử tế, của những con người tử tế thực sự mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn ngay chính trên quê hương mình.

Trân trọng!
MN

http://www.facebook.com/notes/m-nm/thu-gi-bn-ta/331130532206

10 Bí Ẩn Kinh Dị Vẫn Chưa Có Lời Giải

Dù đã có nhiều cuộc điều tra của cảnh sát, nhà khoa học, đến nay, những sự việc này vẫn chỉ là ẩn số.

1. "Hạm đội ma" trên bờ biển Singapore

Theo Daily Mail, ‘Hạm đội ma’ trên bờ biển của Singapore là một trong những bí ẩn lớn nhất từ trước tới nay. Người ta tìm thấy hàng loạt những con tàu lớn của Anh và Mỹ khi đi qua vùng biển này. Trên tàu nước ngọt và đồ ăn dự trữ vẫn còn nguyên vẹn, các phương tiện cứu hộ vẫn chưa hề được sử dụng, vậy mà không có lấy một bóng người và hàng hoá nào. Cho đến nay sự kiện này vẫn còn là một ẩn số.

2. Đứa trẻ người ngoài hành tinh tại Mexico

Mới đây, đài truyền hình Mexico vừa mới tiết lộ một bí mật khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng. Vụ việc này xảy ra cách đây 2 năm, vào tháng 5/2007, tại một trang trại nhỏ ở Metepec, Mexico một người nông dân đã tình cờ bắt được một con quái vật bé nhỏ có hình thù kỳ dị, con vật này đã mắc phải chiếc bẫy do ông ta đặt. Tuy nhiên, vì quá hoảng sợ nên người nông dân này đã ném ngay con vật xuống dưới mương và ngâm nó khoảng 3 tiếng ở đó, khiến nó bị chết ngạt. Theo các nhà khoa học, não của nó rất phát triển, có trí nhớ tốt, đây là một loài vật khá thông minh. Một số khớp xương của nó khá giống với con người, nhưng cấu tạo toàn bộ khung xương lại tương tự như một con thằn lằn, đặc biệt hơn nữa, nó không hề có chân răng.

3. Người bà chết 19 năm bỗng nhiên xuất hiện trong ảnh

Vào tháng 8/2009, một cô gái người Mỹ đã rất bất ngờ khi thấy khuôn mặt người bà đã qua đời vào năm 1990 xuất hiện trong bức ảnh cô chụp đứa cháu gái mình bằng chiếc điện thoại di động. Bức ảnh đã được các chuyên gia kiểm nghiệm, không có bất kỳ một sự can thiệp của công nghệ nào vào bức ảnh. Cho đến giờ, vẫn không một ai có thể giải thích được khuôn mặt của người bà. Liệu đó có phải là ma hay không?

4. Rắn khổng lồ xuất hiện ở Malaysia

Theo thuyền thuyết, Nabau là loài rắn đáng sợ, dài hơn 30m, đầu rồng và có 7 lỗ mũi. Ấy vậy mà, huyền thoại đó đang sống lại trên dòng sông Baleh ở Borneo (Malaysia), hòn đảo lớn thứ 3 thế giới thuộc Đông Nam Á.

Người dân địa phương tin rằng sinh vật huyền bí này đã trở lại sau khi bức ảnh chụp hình một con rắn khổng lồ đang bơi dọc cửa sông được công bố. Bức hình do một thành viên trong nhóm kiểm soát thảm họa thiên nhiên chụp từ trên trực thăng, hiện đang dấy lên nhiều sự tranh cãi đáng chú ý. Nhiều người cho rằng loài rắn khổng lồ huyền thoại đã trở lại, một số người khác không tin giả thuyết trên mà tin rằng đây chỉ là một trò đùa của công nghệ.

5. Phát hiện người tuyết ở Ba Lan

Cô gái trẻ này lại khiến dư luận phải xôn xao một lần nữa khi tuyên bố rằng, cô đã nhìn thấy một con thú kỳ lạ trong một chuyến đi cắm trại tại ngọn núi Tatra ở Ba Lan. Con quái vật có thể đứng và đi lại bằng hai chân như con người. Nó có hình dáng giống Người Tuyết Yeti, đang cố lần theo con đường mòn đi lên đỉnh núi.

6. Tác phẩm nhà du hành vũ trụ trong nhà thờ được tạo ra từ 1.100 năm trước

Bên trong toà nhà chính lộng lẫy của nhà thờ Ieronimus, được xây dựng bởi Episcope de Salamanca vào năm 1102 sau Công nguyên, trong số những tác phẩm điêu khắc các loài động vật và các vị thần, người ta phát hiện ra một tác phẩm nhà du hành vũ trụ của NASA. Có lẽ, người xưa đã dự đoán trước được rằng, con người sẽ có ngày trinh phục được Mặt Trăng.

7. Phát hiện ôtô… bay qua Google Earth

Qua hệ thống Google Earth, người ta đã chụp được hình một chiếc ôtô… đang bay lượn trên vùng ngoại ô thành phố Perth, Australia. Trong bức ảnh chụp được còn nhìn rõ cả những chiếc xe khác đậu gần đó, chứng tỏ chiếc xe bay này lượn rất gần các phương tiện giao thông khác. Và thậm chí, qua bức ảnh còn nhìn thấy rõ cả bóng chiếc xe này in dưới mặt đất. Liệu đây có phải là chiếc xe ôtô thuộc thế giới phù thuỷ xuất hiện trong bộ truyện nổi tiếng Harry Potter hay không?

8. Người ngoài hành tinh hiện hình trên tường

Trên một bức tường phía Tây một thành phố ở Canada xuất hiện hình của hai ‘người ngoài hành tinh’ – những hình ảnh làm cho mọi người không tài nào giải thích được. Trong những bức ảnh đó có thể nhận thấy rõ nét hình dáng của hai người ngoài hành tinh được hiện trên tường.

Người dân đã phát hiện ra những hình ảnh này cho biết: “Đầu tiên khi nhìn thấy hình ảnh này tôi rất kinh ngạc, cảm thấy có chút kỳ quái. Sau đó tôi chợt nhận thấy hình ảnh này rất giống với hình hai người ngoài hành tinh,thật không thể tưởng tượng được. Ngay sau đó tôi gọi người bảo mẫu của gia đình đến và nhờ cô ấy xem kỹ lại hình ảnh đó, khi cô ta nhìn thấy hình ảnh này cô ấy đã rất kinh hãi, sững sờ và không thốt lên được câu nào”.

9. Cái chết bí ẩn của 9 nhà khoa học Nga trên đèo Dyatlov

Cho đến nay, nguyên nhân cái chết bí ẩn của 9 nhà khoa học người Nga tại dãy núi Ural của Nga vào tháng 2/1969 vẫn chưa được làm sáng tỏ, cho dù đã có nhiều cuộc điều tra không chỉ của cảnh sát, của các nhà khoa học mà còn của cả các phương tiện thông tin đại chúng.

Vào tháng 1/1969, một nhóm 9 nhà khoa học làm việc tại Viện Bách khoa Ural, nay là Đại học Kỹ thuật quốc gia Ural, quyết định thực hiện một cuộc thử nghiệm về tác động của độ cao và thời tiết khắc nghiệt đối với cơ thể người bằng cách tổ chức leo lên ngọn núi Kholat Syakhl (dân địa phương gọi là núi ‘Tử thần’) có độ cao 1.895m, nằm về phía bắc của dãy Ural.

Tuy nhiên, đến ngày 15/2 họ bị mất liên lạc. Sau đó người ta đã tìm thấy xác của họ, mỗi người nằm rải rác một nơi, nhưng điều kỳ lạ là sau khi giám định pháp ý cho biết, 6 thành viên của nhóm thám hiểm chết do thân nhiệt giảm đột ngột, nhưng 3 nạn nhân còn lại bị chết bởi một lực rất lớn, tương đương trọng lượng của một chiếc xe tải va đập vào. Trong đó có một nạn nhân còn bị đứt cả lưỡi. Người ta không tìm thấy bất cứ chứng cứ nào chứng minh có người lạ xuất hiện tại hiện trường hay khu vực xung quanh, tất cả lều của nhóm thám hiểm đều bị phá hỏng. Dấu vết để lại tại hiện trường cho thấy tất cả 9 nạn nhân đều bỏ chạy ra khỏi lều và sau đó lần lượt tử vong tại nhiều địa điểm khác nhau. Áo quần của các nạn nhân đều bị nhiễm phóng xạ. Từ các dẫn chứng này mà cảnh sát đưa ra kết luận nguyên nhân gây tử vong cho nhóm thám hiểm là do ‘một lực rất mạnh khó hiểu’ gây ra.

10. Pin điện tiền sử

Năm 1936, trong các cuộc khai quật một ngôi làng cổ 2.000 năm tuổi ở phía Đông Ai Cập vài trăm km, ngày nay thuộc Irắc, những người công nhân đã khám phá ra những bình gốm nhỏ kỳ lạ. Những bình này có chứa các trụ đồng được ngâm trong một loại dung dịch đã đông đặc, gắn vào bình bằng nhựa đường, được định niên vào khoảng từ năm 248 trước công nguyên đến 226 sau công nguyên. Trong số này có một bình bằng đất nung cao 6 inch, màu vàng sáng có chứa một trụ đồng kích thước 5 inch chiều dài x 1,5 inch đường kính tiết diện. Ở giữa các trụ bằng đồng là một lõi thép cũng được gắn vào bằng keo nhựa đường. Nhà khảo cổ học nổi tiếng người Đức Wilhelm Konig, đã kiểm tra mẫu vật và đưa ra một kết luận đáng ngạc nhiên: “cái bình gốm này không có gì khác hơn chính là một pin điện thời tiền sử”.

Thủ tướng Nhật vận động giành hợp đồng xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam

Đức Tâm

Đề án xây nhà máy điện hạt nhân (DR)

28/02/2010  - Thủ tướng Nhật Hatoyama đã đề nghị thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sớm cho mở các cuộc đàm phán song phương bàn về việc chuyển giao công nghệ điện hạt nhân. Đồng thời, Nhật Bản có kế hoạch hợp tác với những doanh nghiệp tư nhân để thực hiện dự án.

Nhật báo Yomiuri Shimbun, số ra ngày hôm qua, dựa trên một số nguồn tin, cho biết là trong tuần, thủ tướng Yukio Hatoyama viết thư riêng cho thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, để hỗ trợ cho các doanh nghiệp Nhật Bản giành được hợp đồng xây dựng một nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam.

Dự án này, theo các giới doanh nhân Nhật Bản, có thể lên tới 1000 tỷ yên, trong đó phần xây dựng lên tới 700 tỷ yên, phần còn lại liên quan đến hoạt động duy trì bảo dưỡng và cung ứng các dịch vụ năng lượng.

Vẫn theo nguồn tin trên, trong thư, thủ tướng Hatoyama đề nghị thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sớm cho mở các cuộc đàm phán song phương bàn về việc chuyển giao công nghệ điện hạt nhân. Đồng thời, Nhật Bản có kế hoạch hợp tác với những doanh nghiệp tư nhân để thực hiện dự án.

Cuối tháng 11 năm ngoái, Quốc Hội Việt Nam đã thông qua nghị quyết xây dựng hai nhà máy điện hạt nhân tại tỉnn Ninh Thuận, mỗi nhà máy có hai lò phản ứng với công suất là 2000 MW.

Theo tờ Yomiuri, Nhật Bản hy vọng có được những hợp đồng xây dựng một nhà máy điện hạt nhân tại tỉnh Ninh Thuận và đang phải cạnh tranh với nhiều đối thủ, trong đó có Pháp. Một nguồn tin chính phủ Nhật Bản nói rằng, dự án thứ hai dường như được giành cho Nga, đổi lại, Matxcơva hứa viện trợ quân sự cho Hà Nội.

Năm ngoái, một tổ hợp các doanh nghiệp Nhật Bản và Mỹ đã bị thua một tổ hợp Hàn Quốc trong cuộc đấu thầu xây dựng một nhà máy điện hạt nhân tại Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất. Do vậy, thủ tướng Nhật Bản cho rằng chính phủ cần phải hỗ trợ các doanh nghiệp để giành được hợp đồng tại Việt Nam.

Trong những năm vừa qua, cạnh tranh quốc tế diễn ra ác liệt trong việc giành hợp đồng xây dựng các nhà máy điện hạt nhân tại những nước mới trỗi dậy. Chính tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak đã đích thân vận động để các doanh nghiệp nước này giành được hợp đồng tại Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất.

Từ lâu nay, các doanh nghiệp tư nhân Nhật Bản kêu gọi sự hỗ trợ của chính phủ trong các dự án xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại những nước châu Á đang trỗi dậy, bởi vì hầu hết các đối thủ khác đều được chính phủ của họ vận động, ủng hộ.

Nhiều nước Đông Nam Á và Trung Đông bắt đầu xây dựng các nhà máy điện nguyên tử. Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất và Jordani dự tính khai thác điện hạt nhân từ năm 2017. Việt Nam và Thái Lan hy vọng có điện hạt nhân từ năm 2020.

Từ nay đến 2025, tổng các dự án điện hạt nhân lên tới 24 ngàn tỷ yên. Cuộc cạnh tranh giành quyền thực hiện các dự án này chủ yếu diễn ra giữa các công ty Nhật Bản, Pháp, Nga, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.

http://www.rfi.fr/actuvi/articles/122/article_7076.asp

Sẽ có hàng trăm lao động TQ tại Nhân Cơ


28 tháng 2, 2010 - Công trình xây dựng nhà máy sản xuất alumin từ quặng bauxite thứ hai của Việt Nam vừa chính thức khởi công sáng Chủ nhật 28/02 tại Nhân Cơ, tỉnh Đăk Nông.
Lãnh đạo Công ty cổ phần alumin Nhân Cơ cho hay công trình xây dựng này lúc cao điểm sẽ có 600-700 lao động nước ngoài, chủ yếu là Trung Quốc.

Dự án sản xuất alumin Nhân Cơ, do Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam (TKV) làm chủ đầu tư, sẽ gồm hai nhà máy được xây dựng trên diện tích 850ha, chưa bao gồm phần khai thác mỏ.

Đó là nhà máy tuyển quặng bauxite, công suất giai đoạn một là 1,65 triệu tấn quặng tinh khô/năm; và nhà máy sản xuất alumin, công suất 650.000 tấn/năm.

Tổng vốn đầu tư hai nhà máy xấp xỉ 12.000 tỷ đồng.

Riêng nhà máy sản xuất alumin có tổng vốn đầu tư gần 9.000 tỷ đồng, do nhà thầu CHALIECO (Trung Quốc) xây dựng và cung cấp thiết bị, dự kiến sẽ hoàn thành vào tháng 10/2012.

Việc lao động nước ngoài, nhất là lao động phổ thông Trung Quốc, có mặt với số lượng lớn trong các công trình trọng điểm ở Việt Nam, lâu nay đã khiến dư luận bức xúc.

Trong dự án Nhân Cơ lần này, giới hữu trách khẳng định sẽ siết chặt quản lý người nước ngoài.

Báo Tuổi Trẻ trích lời ông Trần Phương, phó chủ tịch UBND tỉnh Đăk Nông, cho biết "tỉnh đã có nhiều kinh nghiệm quản lý người nước ngoài bởi phần lớn các dự án thủy điện đã và đang thực hiện trên địa bàn đều mua thiết bị từ Trung Quốc và do các chuyên gia đến từ nước này hướng dẫn lắp đặt, vận hành".

Ông Bùi Quang Tiến, Tổng Giám đốc Công ty cổ phần alumin Nhân Cơ, thì nói với Đài Tiếng nói Việt Nam:

"Dự án alumin Nhân Cơ là dự án 100% vốn của Việt Nam, và không liên danh liên kết với bất cứ nước nào."


"Sau hai năm xây dựng, toàn bộ người nước ngoài sẽ về nước, dự án sẽ hoàn toàn do người Việt Nam đảm nhận, quản lý."

Ông Tiến khẳng định công ty đã có nhiều "quy chế chặt chẽ" đối với người nước ngoài tới đây làm việc.

Dự án tranh cãi

Đây là công trình khai thác bauxite và sản xuất alumin thứ hai trong nước, sau dự án Tân Rai, Lâm Đồng. Dự án Tân Rai cũng do TKV là chủ đầu tư.

Tại dự án Nhân Cơ, hiện TKV chỉ cung cấp được 20%-30% tổng vốn cần có, số còn lại là vốn vay trong và ngoài nước.

Bộ Công thương Việt Nam khẳng định cả hai dự án Nhân Cơ và Tân Rai đều mang tính "thí điểm".

Giai đoạn 2011-2015 việc khai thác và sản xuất bauxite mới đi vào chiều sâu, với ba dự án alumina tại Đăk Nông. Các dự án này có tên Đăk Nông 2 – 3 – 4, công suất dự kiến 4,5 cho đến 6 triệu tấn alumina mỗi năm.

Theo đánh giá của Bộ Công thương, trữ lượng bauxite của Việt Nam khoảng 5,4 tỷ tấn.

Các nhà quản lý dự án Nhân Cơ hy vọng nhà máy này khi hoạt động sẽ thu về khoảng 211 triệu đôla/năm, tạo việc làm trực tiếp cho 1.350 người và gián tiếp cho trên 12.000 lao động khác.

Chủ đề khai thác bauxite tại Tây Nguyên đã làm dấy lên nhiều cuộc tranh luận gay gắt tại Việt Nam.

Một số cựu tướng lãnh quân đội, trong đó có Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, đã viết thư yêu cầu ngừng dự án.

Một trong các quan ngại là vùng Tây Nguyên, khu vực được cho la có vị trí xung yếu, sẽ mất an ninh khi có quá nhiều công nhân nước ngoài.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/02/100228_bauxite_update.shtml

Chúng đã nhượng biển, nay nhượng nốt rừng!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 94 (01-03-2010)

Các lãnh tụ Cộng sản là những con buôn không cần vốn. Vốn của họ, nếu có, chỉ là nước bọt. Sử dụng thứ chủ nghĩa Mác-Lê đầy lừa mị, khai thác triệt để các bất công mà xã hội nào cũng có, trưng chiêu bài “đấu tranh cho dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc”, trâng tráo uốn lưỡi hứa hẹn “những ngày mai ca hát”, “một xã hội không còn cảnh người bóc lột người”, trong đó “ai nấy theo khả năng mà làm, theo nhu cầu mà hưởng”, họ đã quyến rũ được khối quần chúng công nhân hay nông dân vô sản ít học (và cũng không ít trí thức dại khờ hay tham vọng) đi theo làm “cách mạng” lật đổ chế độ cũ, xóa sạch nhiều chính quyền, để xây nên một chế độ mới, thiết lập một chính quyền mới mà trong đó họ trở thành những ông vua chưa từng có trong lịch sử.

Chưa từng có bởi lẽ họ vừa ngồi trên ngai thống trị chẳng cần ai bầu lên và chẳng sợ ai chất vấn, vừa ra luật cho mình sở hữu toàn bộ tài sản đất nước (dưới mỹ từ “quản lý thay cho toàn dân”), vừa kiểm soát được mọi tâm tư, tình cảm và hành động của quốc dân vốn đã bị biến thành bầy nô lệ. Có lúc chơi ngon, họ còn bán trời không văn tự, như qua công hàm Phạm Văn Đồng dâng cho Trung Quốc hai quần đảo Hoàng Trường Sa do Việt Nam Cộng hòa quản lý, vơ cả những đồng bào đã chạy trốn họ, đã bị họ gọi là “ma cô đĩ điếm, ôm chân đế quốc, ham bơ thừa sữa cặn tư bản”, làm thành “khúc ruột ngàn dặm thân thương”, “một bộ phận không tách rời của cộng đồng dân tộc”, chẳng được quyền chống lại họ, một phải góp phần củng cố chế độ ác ôn mà họ đang duy trì.

Chính với não trạng coi mình là những ông chủ tuyệt đối uy quyền (dù miệng luôn leo lẻo là “đầy tớ nhân dân”), chẳng cần hỏi ý kiến ai (dù có dựng lên cả một cơ chế để lấy ý kiến mang tên “Quốc hội”), chẳng sợ trách nhiệm trước ai, trả lẽ với ai, trình bày cho ai, các lãnh tụ CSVN, kể từ Hồ Chí Minh, đã bình thản dâng đất, dâng biển cho kẻ thù truyền kiếp, bá quyền Bắc phương, quan anh Ba Tàu để củng cố và bảo vệ chiếc ghế quyền lực. Giang sơn mà “vua Hùng và bao thế hệ đã có công dựng, nay Bác và lũ cháu đồng đảng đã cùng nhau… nhờ Trung Cộng giữ giùm”! Ải Nam quan, Thác Bản Giốc, gần cả ngàn km vuông lãnh thổ vùng biên giới, rồi chục ngàn km vuông lãnh hải thuộc Biển Đông, cả trăm đảo lớn nhỏ thuộc Hoàng Trường Sa lần lượt rơi vào tay Anh Cả Đỏ trong thế kỷ XX qua những hiệp định mờ ám, bất chấp xương máu của bao chiến sĩ và phản kháng của bao con dân. Đến đầu thế kỷ XXI, vùng đất chiến lược Tây Nguyên, thắt lưng đất nước, lại ngon ơ dâng cho Đại Đồng Chí qua dự án khai thác bauxite, bất chấp cảnh báo của bao tướng lĩnh, phê phán của bao nhà khoa học và chống đối của bao đồng bào. Biển Đông, nguồn gốc và nguồn sống của dòng giống Lạc Hồng, ngày càng bị thu hẹp, mưu sinh của ngư dân Việt ngày càng khó khăn và nguy hiểm, thủy sản và khoáng sản (trên biển) của Tổ quốc ngày càng vơi cạn hay khó khai thác, hải lộ của Quốc gia ngày càng bị kiểm soát và đe dọa... Trên đất liền thì Trung Cộng xâm lăng về kinh tế (tuôn tràn hàng hóa với giá cả rẻ nhưng phẩm chất kém, thắng thầu các dự án xây dựng nhà máy, khai thác nguyên liệu, giết chết vô số công ty, xí nghiệp, sản phẩm địa phương…), xâm lăng về văn hóa (phim Tàu, nhạc Tàu, tiếng Tàu, triết Tàu, hình ảnh Tàu tràn ngập…, trẻ em thuộc sử Việt không bằng sử Tàu…), xâm lăng về dân số (dân Tàu, làng Tàu, khu vực Tàu, con lai Tàu xuất hiện khắp nơi, từ Nam chí Bắc…), xâm lăng về chính trị (điệp viên Tàu, tay sai Tàu có mặt trong nhiều tổ chức quan trọng của đảng, quân đội, công an, nhà nước…. ai phê phán hay chống đối Tàu, dù dưới bất cứ hình thức nào, đều bị trừng trị thẳng tay… luận điệu Tàu, lập trường Tàu được bày tỏ trên chính các trang mạng của nhà nước và đảng). Tất cả chỉ vì sự khiếp nhược đê hèn, nếu không muốn nói là sự đồng lõa tội lỗi của hàng lãnh đạo CSVN.

Và người ta những tưởng như thế là đủ các mặt xâm lăng của Trung Cộng, các mặt nhượng bộ của Việt Cộng rồi. Đùng một cái, bức thư tố cáo của hai tướng CS là Đồng Sĩ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh hôm 22-01 làm cho tất cả cộng đồng người Việt trong lẫn ngoài nước giật mình kinh hoảng. Hai ông viết: “Theo chỉ thị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Cao Đức Phát đã cử đoàn cán bộ liên ngành trực tiếp kiểm tra hai tỉnh Lạng Sơn và Quảng Ninh, đồng thời tổng hợp báo cáo 8 tỉnh Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương… Kết quả cho thấy 10 tỉnh đã cho 10 doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn (50 năm) trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích 305,3534 nghìn ha, trong đó Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc chiếm trên 264 nghìn ha; 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới”. Tiếp đó hai ông cảnh báo cách mạnh mẽ: “Đây là một hiểm họa cực lớn liên quan đến an ninh nhiều mặt của quốc gia. Hám lợi nhất thời, vạn đại đổ vào đầu cháu chắt. Mất của cải còn làm lại được, còn mất đất là mất hẳn. Cho Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc khai thác rừng đầu nguồn là tiềm ẩn đầy hiểm họa. Họ đã thuê được thì họ có quyền chặt phá vô tội vạ. Rừng đầu nguồn bị chặt phá thì hồ thuỷ lợi sẽ không còn nguồn nước, các nhà máy thuỷ điện sẽ thiếu nước không còn tác dụng, lũ lụt, lũ quét sẽ rất khủng khiếp. Năm qua nhiều tỉnh miền Trung đã hứng chịu đủ, chẳng phải là lời cảnh báo nghiêm khắc hay sao? Các tỉnh bán rừng là tự sát và làm hại cho đất nước. Còn các nước mua rừng của ta là cố tình phá hoại nước ta và gieo tai họa cho nhân dân ta một cách thâm độc và tàn bạo. Nếu chúng ta không có biện pháp hữu hiệu, họ có thể đưa người của họ vào khai phá, trồng trọt, làm nhà cửa trong 50 năm, sinh con đẻ cái, sẽ thành những “làng Đài Loan”, “làng Hồng Kông”, “làng Trung Quốc”. Thế là vô tình chúng ta mất đi một phần lãnh thổ và còn nguy hiểm cho quốc phòng”.

Gần tháng sau, ngày 20-02, một nhà khoa học địa chất là Vũ Ngọc Tiến, lại nêu lên một nguy cơ khác: thất thoát tài nguyên khoáng sản. Ông cho biết: Các vùng Việt Bắc, Lào Cai, Yên Bái, Sơn La, Điện Biên, Kon Tum -theo các nhà khoa học Pháp, Nga, Việt- đều giàu kim loại màu và kim loại quý hiếm, thậm chí có cả uranium. “Trước năm 1986, quy trình bảo mật của ngành địa chất đối với các mỏ quặng loại này vô cùng nghiêm ngặt. Thế nhưng kể từ khi bắt đầu đổi mới (1986), các quy định về bảo mật tài nguyên bị xâm phạm nghiêm trọng. Các tỉnh đua nhau mời chuyên gia địa chất đo vẽ bản đồ địa chất–khoáng sản cho riêng địa phương mình mà thực chất và chủ yếu là sao chụp lại tài liệu trong lưu trữ quốc gia… Đây là kẽ hở chết người dẫn đến tệ nạn “khai thác thổ phỉ” tại các mỏ quặng diễn ra kéo dài và phổ biến khắp nơi, không loại trừ khả năng bí mật về khoáng sản ở các tỉnh biên giới cũng theo đó mà lọt vào tay người nước lạ! Tôi ngờ rằng, trong 264 ngàn ha rừng đầu nguồn ở các tỉnh biên giới đã cho người nước lạ thuê kia không chỉ có gỗ mà còn có cả khoáng sản và đó mới là mục đích sâu sa, thâm hiểm của ông bạn nước lạ”

Trước những những lời tố cáo của hai “tướng về hưu” và nhà khoa học nói trên, giới lãnh đạo cao cấp đảng Cộng Sản và bộ máy chính quyền trung ương, như thường lệ, chẳng buồn đáp lại. Giống như họ từng tỏ ra khinh khỉnh, bỏ qua không thèm trả lời mấy ngàn nhà trí thức phản đối vụ Bauxite. Cho tới nay, người ta chỉ mới thấy phản ứng của các lãnh đạo CS địa phương. Chẳng hạn ông Đào Đức Hoan, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Lạng Sơn, đã bác bỏ quan ngại về nguy cơ "mất rừng". Ông ta nói với BBC ngày 22-02 rằng khi cấp phép cho các dự án, chính quyền địa phương đã cân nhắc kỹ lưỡng "vì lợi ích chung của cộng đồng, vì sự phát triển kinh tế-xã hội của tỉnh và quốc gia". Ông Lý Vinh Quang, Giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư Lạng Sơn, thì khẳng định rằng đất giao cho chủ đầu tư nước ngoài hoàn toàn là "rừng sản xuất chứ không phải rừng phòng hộ" và "không có mua bán đất đai, chuyển nhượng sở hữu mà chỉ có cho thuê". Ông cũng nói cơ quan Tài nguyên-Môi trường tỉnh có cơ chế để giám sát các dự án sao cho bảo đảm về môi trường lâu dài và việc cho thuê đất được thực hiện theo đúng quy trình quy định của Nhà nước. Cuối cùng ông ta bác bỏ quan ngại về yếu tố Trung Quốc trong các dự án, với lý do rằng quá trình thẩm định không phân biệt nhà đầu tư đến từ nước nào. Đây là luận điệu lưỡi gỗ và lường gạt của hầu hết các lãnh đạo CSVN, mà người ta từng nghe thấy trước đó qua dự án khai thác mỏ than Quảng Ninh và mới đây qua dự án khai thác bauxite (lẫn uranium) ở Lâm Đồng. Lối khẳng định chắc nịch và lời đoan hứa mạnh bạo kiểu ấy đã và đang sinh ra hậu quả nào cho nhân dân và đất nước thì ai cũng thấy rõ.

Tất cả các thái độ đó của nhà cầm quyền trung ương lẫn địa phương CSVN ngoài ra còn cho thấy một vấn đề đáng lo ngại. Đó là tình trạng “quân hồi vô lệnh”, “lãnh chúa cát cứ” đối với bờ cõi thiêng liêng của Tổ quốc. Dưới không dám phê bình trên, để cho trên muốn làm gì mặc ý thì trên cũng thả lỏng cho dưới tha hồ đem tài sản của toàn dân ra “đổi trao bán chác” để kiếm miếng lợi về mình. Ai chịu trách nhiệm ở đây và nhân dân – chủ nhân ông của đất nước – sẽ truy cứu hình sự đối với những kẻ nào? Ngày xưa chính quyền trung ương luôn luôn quan tâm đến chính sách “ky my” (trói buộc) để các vị đầu lĩnh nơi biên ải triệt để phục tùng, không thể làm hao tổn một tấc đất nào của Tổ quốc. Nay thì “ky my” xem ra lại là một sự đổi trao ngầm: anh để cho tôi làm mưa làm gió kiếm lợi ích riêng thì tôi cũng thả lỏng cho anh tự tung tự tác (theo Vũ Ngọc Tiến).

Cái đó tựu trung nằm trong chính quan niệm của Cộng sản về quyền lực và quyền lợi: toàn thể dàn lãnh đạo từ trung ương tới địa phương chỉ là một tập đoàn lợi ích cấu kết với nhau kiểu băng đảng mafia, nắm hết mọi cơ chế quyền lực trong tay để chia chác cho nhau mọi tài nguyên quyền lợi. Chúng bất chấp công lao của tổ tiên, khốn khổ của đồng bào, tụt hậu của đất nước, nguy cơ của giống nòi. Từng nhượng biển nhượng hải đảo cho lân bang không chút e dè, nay chúng tiếp tục nhượng rừng nhượng khoáng sản là điều tự nhiên. Bởi lẽ đối với chúng, ghế quyền lực và gói quyền lợi là giá trị tối thượng trên đời.

BAN BIÊN TẬP