Mittwoch, 2. Juni 2010

Hải quân VN mạnh bạo hơn tại Biển Đông?

Trung Quốc đã cử hai tàu tuần ngư tới vùng quần đảo Trường Sa

02.06.2010-Báo Trung Quốc trích lời lực lượng tuần tra ngư nghiệp nói chỉ trong 10 ngày có gần 30 ngư dân nước này bị hải quân “láng giềng” bắt giữ.

Tờ Quảng Châu thời báo vừa có bài nói về hoạt động của các tàu ngư chính mà Trung Quốc điều tới khu vực Biển Đông quần đảo Nam Sa (Việt Nam gọi là Trường Sa) để “bảo vệ ngư dân và chống cướp biển”.

Báo này trích lời người có trách nhiệm của lực lượng ngư chính Nam Sa nói trong khoảng thời gian từ 12/05-21/05, ba tàu đánh cá với 28 ngư dân Trung Quốc khi hoạt động trong “ngư trường truyền thống” của mình đã bị “lực lượng vũ trang của nước láng giềng bắt giữ một cách vô lý”.

Sau khi có can thiệp của tàu tuần tra và cơ quan ngoại giao Trung Quốc, số ngư dân này đã được trả tự do.

Bài trên Quảng Châu thời báo không nói tên quốc gia láng giềng mà chỉ viết đây là một nước Đông Nam Á, tuy không khó khăn gì có thể suy đoán bài báo ám chỉ quốc gia nào.

Hôm 01/04, Bắc Kinh điều hai tàu ngư chính thuộc loại hiện đại nhất tới vùng biển còn tranh chấp với Việt Nam, bắt đầu “chương mới” trong chiến lược tuần tra nghề cá của Trung Quốc.

Bộ Nông nghiệp Trung Quốc nói đợt tuần tra kéo dài một tháng, nhưng “có khả năng kéo dài hơn tùy hoàn cảnh thực tế”.

Ngay sau đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng phản đối hành động này.

Bà Nguyễn Phương Nga tuyên bố: “Việc Trung Quốc cử tàu ngư chính đi tuần tra tại khu vực quần đảo Trường Sa là vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo này.”

“Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt ngay hoạt động này, không tiếp tục có các hành động gây căng thẳng và làm phức tạp thêm tình hình tại Biển Đông, làm ảnh hưởng đến việc duy trì hòa bình, ổn định và hợp tác ở khu vực.”

Bắt ngư dân

Quảng Châu thời báo mô tả tỉ mỉ các diễn biến liên quan tàu đánh cá Trung Quốc tại vùng biển Trường Sa.

Báo này viết rằng 8 giờ tối hôm 12/05, tàu hải quân của “một quốc gia Đông Nam Á” đã nổ súng xua đuổi tàu cá Trung Quốc với tổng cộng 34 phát đạn. Một số viên đạn trúng tàu Trung Quốc nhưng không ai bị hề hấn gì.

“Hai tàu tuần tra số 301 và 302 sau khi nhận tín hiệu báo động đã nhanh chóng đến hiện trường”, bảo vệ ngư dân.

Ngày 15/05, vào buổi sáng ba tàu hải quân của “quốc gia Đông Nam Á” nói trên đã vào “ngư trường truyền thống” của Trung Quốc, bắt 9 ngư dân và tài công trên một tàu cá Trung Quốc.

Cách đó không xa, hai tàu cá khác của Trung Quốc cũng bị bắt và 9 tàu bị xua đuổi.

Tổng cộng số người bị bắt là 28 người.

Thương lượng sau đó đã diễn ra giữa lực lượng tuần tra ngư nghiệp và cơ quan ngoại giao hai nước. Tới chiều hôm đó, toàn bộ số ngư dân Trung Quốc được trả tự do vô điều kiện.

Bài báo trích lời cơ quan ngư chính nói ‘vùng biển Nam Sa giờ không còn bình lặng nữa” và thiếu hỗ trợ của tàu ngư chính, ngư phủ Trung Quốc sẽ không yên tâm làm ăn.

Báo này không giải thích tại sao tàu thuyền Trung Quốc vẫn hoạt động đánh bắt cho dù từ 16/05, Trung Quốc đã áp dụng lệnh cấm đánh cá tại các vùng biển mà nước này coi là của mình, trong có Biển Đông.

Kể từ năm 1985, khi Trung Quốc bắt đầu chương trình khôi phục nghề cá ở Trường Sa, hải đội của nước này tại đây tăng từ 13 lên tới hơn 600 tàu thuyền vào năm 2009, có lúc tới 900 tàu, sản lượng hải sản đánh bắt được tới 50.000 tấn.

Về phần mình, Việt Nam cũng khuyến khích ngư dân tiếp tục ra khơi tại các khu vực đánh cá truyền thống, coi đó là một hình thức khẳng định chủ quyền.

Nhiều tàu cá và ngư dân Việt Nam đã bị Trung Quốc bắt.

Nguồn: BBC
Fahnder stoppen groß angelegten Tabakschmuggel


Mittwoch, 2. Juni 2010 02:57



Zollfahnder haben in Berlin, Brandenburg und Polen eine international agierende Organisation von Zigarettenschiebern gesprengt. Ein Großaufgebot von 90 Beamten durchsuchte gestern insgesamt 13 Wohnungen und Geschäftsräume, davon drei in Berlin.



Schwerpunkt der Razzia war die Stadt Brandenburg/H. mit zehn Durchsuchungen, daneben wurden Objekte in Premnitz (Havelland) und Prützke (Potsdam-Mittelmark) durchsucht. Gegen sechs führende Mitglieder des deutsch-polnisch-vietnamesischen Schmugglerringes wurden Haftbefehle vollstreckt.

Der Bande wird der illegale Import und V...

http://www.morgenpost.de/printarchiv/brandenburg/article1317910/Fahnder-stoppen-gross-angelegten-Tabakschmuggel.html

Trông người ta hoà giải, ngẫm lại xứ mình

Văn Chu

Trong lễ Kỷ niệm 65 chiến thắng chống phát-xít ngày 9 tháng 5 vừa qua tại quảng trường đỏ, với sự tham gia của nhiều quan khách quốc tế, trong đó có Chủ tịch nhà nước CSVN Nguyễn Minh Triết, Tổng thống Nga Medvedev đã nói: "Tội ác của Stalin là không thể biện minh được" và cho rằng thắng lợi Phát Xít là nhờ hy sinh to lớn của nhân dân Nga." (*)

Trong bài trả lời phỏng vấn báo Izvestia hai hôm trước ngày lễ, ông Dmitry Medvedev nói rằng theo quan điểm chính thức của nhà nước Nga hiện nay, Stalin "là nhà độc tài đã phạm các tội ác chống nhân dân". (*)

Ông nói thêm:

"Stalin đã phạm vô vàn tội ác chống nhân loại. Và mặc dù ông ta làm việc nhiều, mặc dù dưới sự lãnh đạo của ông ta đất nước đạt được những thành tựu, song tội ác ông ta đối với nhân loại không thể được tha thứ... Nếu nói thẳng, thì chế độ được xây dựng ở Liên Xô không thể gọi khác hơn là chế độ độc tài... chà đạp các quyền và tự do cơ bản. ....sau chiến tranh một bộ phận nhân dân, là những người chiến thắng, đã bị giam tại các trại tập trung. Ở các nước XHCN khác cũng như vậy. Và, tất nhiên, không thể xóa bỏ điều đó khỏi lịch sử." (*)

Ông Medvedev cũng nhắc đến tội ác của công an Liên Xô trong vụ thảm sát các tù binh Ba Lan tại rừng Katyn năm 1940, và cho rằng đó là "trang đen tối của lịch sử". Trước đó, ông đã ra lệnh mở kho hồ sơ liên quan đến vụ giết 22 nghìn sĩ quan Ba Lan tại Katyn. Trong nhiều năm thời Liên Xô, vụ Katyn bị bưng bít ở toàn vùng Đông Âu dưới quyền Moscow, cho nên vai trò của Stalin cho đến gần đây vẫn được cho là "công nhiều hơn tội". (**)

Tổng Thống Nga cũng hứa sẽ mở các hồ sơ quân sự thời Liên Xô để có thêm sự thật về Thế chiến 2. Ông thừa nhận "chúng ta đã để cho lịch sử bị bóp méo" và hứa sẽ để sự thật được "trình bày ra trước nhân dân". (*)

Ông Medvedev, người có cha chiến đấu trong Hồng quân Liên Xô nói rằng:

"Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại là chiến thắng của nhân dân,... Đúng là họ (Stalin và các tướnglãnh) có vai trò rất đáng kể, nhưng chính nhân dân đã làm nên chiến thắng bằng hy sinh vĩ đại, bằng vô số sinh mạng." (*)

Ông cũng khẳng định việc không ai muốn phục hồi chủ nghĩa Stalin:

Như thế, người lãnh đạo nước Nga đã chính thức công nhận các tội ác của Stalin, trong đó bao gồm việc Stalin ra lệnh giết 20,000 sĩ quan và binh lính Balan năm 1940. Đây là một sự đoạn tuyệt rõ rang chính thức nhất với chủ nghĩa CS từ chính quyền Nga, nơi đã từng là cái nôi của chủ nghĩa CS.

Khi công nhận tội ác của Stalin, điều đó cũng đồng nghĩa với sự công nhận nguyên hệ thống cai trị CS là cực ác. Vì từ cách tổ chức bộ phận hung thần công an kiêm tình báo như KGB, đến các kiểu kiếm soát dân chúng bằng sự sợ hãi, đến chính sách khuyến khích người dân tố cáo gian hàng xóm như là cách để bảo vệ mình, v. v... tất cả đều đã được sản sinh và đặt thành hệ thống dưới thời Lenin và Stalin. Khuôn mẫu này sau đó đã được sao chép lại trong mọi chế độ CS. Thực vậy, tại hầu hết các nước độc tài CS, những hiện tượng bắt bớ khủng bố giết người hàng loạt luôn luôn đã xẩy ra. Tại Việt Nam, bên cạnh những cuộc khủng bố các thành phần không theo cộng sản trong mấy năm của thời kháng chiến chống Pháp, mà con số nạn nhân khó biết được chính xác; cũng như không kể đến các chiến dịch khủng bố của cộng sản trong cuộc chiến Việt Nam, mà con số nạn nhân lên đến cả trăm ngàn người (**); thì vụ cải cách ruộng đất tại miền bắc với những cuộc đấu tố sát hại hàng trăm ngàn người (***) và cuộc thảm sát mấy ngàn người tại Huế trong tết Mậu Thân, là những vụ giết chóc lương dân vô tội của CSVN kinh hoàng nhất đã được quốc tế tài liệu hoá.

Điều đáng nói là nay ngay tại nước sản sinh ra hệ thống này, người ta đã chính thức lên án và lấy làm xấu hổ về hệ thống cai trị ác độc đó, trong khi đó tại VN hôm nay, nguyên bộ máy khủng bố đó vẫn còn nguyên, vẫn được ca ngợi và mở rộng thêm, và cả nước vẫn tiếp tục bị kéo lê theo con đường Mác-Lênin.

Chính quyền Nga, qua những hành động và phát biểu trên của tổng thống Nga, đang có những nỗ lực hàn gắn lại những đổ vỡ trong quá khứ, hòa giải với những nạn nhân của chế độ CS. Nỗ lực này được đánh giá là thành thật, vì ít nhất là đã có sự công nhận những lỗi lầm và tội ác trong quá khứ và có những hành động sửa sai. Đây là nguyên tắc chung cho bất cứ ai, bất cứ chế độ nào muốn hòa giải với nạn nhân của mình. Ta có thí dụ của chính phủ Mỹ đối với các công dân gốc Nhật trong thời thế chiến II, đối với nạn nô lệ da đen cả trăm năm trước, của chính phủ Úc đối với thổ dân, của chính phủ Nam Phi đối với các nạn nhân của thời kỳ thị Apartheid, v. v... Tại các nước trên không còn sự khỏa lấp, dấu giếm, hay ngụy biện cho các tội ác đối với các nạn nhân, đồng thời có những cố gắng đền bù cho họ. Cho nên, mặc dù có lúc vẫn còn sót lại những mâu thuẫn chưa giải quyết hết, nhưng nói chung mọi thành phần dân tộc đều có thể yên tâm đóng góp phần mình cho đất nước, khiến cho nước họ phát triển theo đúng tiềm năng của dân tộc họ.

Trong khi đó những nỗ lực hoà giải dân tộc của Đảng và nhà nước CSVN gần đây tuy có vẻ hoa mỹ về mặt biểu kiến nhưng sẽ khó có thể thực sự mang lại kết quả như các nước khác kể trên. Vì đó vẫn là lối hòa giải kiểu "làm cha người ta". Kiểu hoà giải của một tên cướp vô nhà người ta, trù dập hãm hiếp nạn nhân, xong rồi cười xòa nói: "Thôi bây giờ mình hòa nhe, hãy quên đi chuyện cũ, cùng nhau mình chung sống dưới sự chỉ dạo của tôi để xây dựng tương lai nhé!"

Không biết ông Nguyễn Minh Triết khi đi Nga dự lễ kỷ niệm thắng Phát-xít tháng năm vừa qua, có học được chút nào bài học về hoà giaỉ dân tộc đúng đắn của nước người để về thực dụng cho đảng và nhà nước của mình hay không.

..............................................................
(*) Lời phát biểu của ông Medvedev được trích dẫn từ bản dịch trên X-Cafe.

(**) In the name of terrorism: presidents on political violence in the post-World...By Carol Winkler, Published by State University of New York, Albany, 2006, page 17. (http://books.google.ca/books?id=HQt4-ylX_TAC&pg=PA17&lpg=PA17&dq=terrorism+of+vietnam+communist&source=...

Những Bí Ẩn Về Nguyễn Tấn Dũng

Hoàng Dũng

Sau ngày 30/04/1975 tôi được phân công nhiệm vụ kiểm soát việc tiêu hủy những thứ mà lúc ấy được người ta gọi là “văn hoá phẩm đồi trụy”. Sài Gòn những ngày ấy còn hỗn loạn, bề bộn, lòng người thì hoang mang, bất ổn. Song trong mắt bọn chúng tôi – những kẻ chiến thắng vừa từ rừng núi tiến vào – Sài Gòn đúng thật là “hòn ngọc viễn đông”. Nhà cửa thành phố hiện đại, hàng hoá nhiều vô kể, đặc biệt là sách báo, tranh ảnh, băng đĩa và những thứ sản phẩm bị coi là “tàn dư của chế độ cũ”.

Lúc ấy chúng tôi được ủy ban quân quản bố trí ở tại một ngôi biệt thự bỏ hoang ở khu Phú Thọ. Mặc dù là bỏ không nhưng thật ra đây là một biệt thự mới tinh chưa có người đến ở, chủ nhà có lẽ là một người giàu có, xây dựng mới xong thì bộ đội giải phóng vào nên có thể đã đi di tản hoặc không dám đến nhận nhà. Ngôi nhà có tới 13 phòng, mỗi phòng đều có trang bị đồ dùng đầy đủ và rất sang trọng. Một số những chiến sỹ trẻ lúc ấy thích đọc truyện tranh, truyện tuổi hoa niên thì mang về đầy phòng đủ các loại sách truyện từ Tây Du ký, Tam Quốc chí, đến cả Đát Kỷ – Trụ Vương, rồi chuyện kiếm hiệp không biết cơ man nào. Đối với những người sống ở miền Bắc nghèo khó và những người bao năm hoạt động ở trong rừng núi thiếu thốn thì đúng quả là bị choáng ngợp với các loại sách báo Sài Gòn ngày ấy.

Trong công việc hàng ngày tôi cũng thỉnh thoảng lần giở xem xét một số những cuốn sách cũ, một số tiểu thuyết lịch sử để hiểu thêm về chế độ Việt Nam Cộng Hoà, đặc biệt nhiều nhất là sách viết về nền đệ nhất cộng hoà như cuốn “Bên giòng lịch sử” của linh mục Cao Văn Luận, hay “Những ngày chưa quên” … Lúc ấy việc đọc sách chẳng qua cũng chỉ để cho dễ buồn ngủ vào mỗi buổi tối chứ thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chúng tôi đều cho rằng đó là những sách báo nhảm nhí, viết không đúng sự thật. Một cuốn sách hình như có tựa đề là “Những bóng ma trong hồng trường” viết về những câu chuyện thâm cung bí sử trong Quảng trường đỏ thời Xô Viết, nói về chuyện dâm ô, loạn luân của các lãnh đạo Xô Viết, lúc bấy giờ đọc những chuyện ấy chỉ xem như những chuyện tiếu lâm, những hư cấu không có thật, chứ tuyệt nhiên không thể tin được.

Thế rồi thời gian thấm thoát trôi qua với bao nhiêu biến chuyển, đổi thay của xã hội. Sài Gòn ngày ấy bây giờ chỉ còn trong ký ức của mỗi con người mà đã gắn bó, đã trải qua vào những giai đoạn lịch sử ấy. Tôi cũng đã luân chuyển qua nhiều vị trí, công việc khác nhau. Trong quá trình công tác tôi có may mắn được làm việc một khoảng thời gian ngắn với cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh. Khoảng thời gian này không dài nhưng lại là khoảng thời gian rất quý báu đối với tôi bởi vì đã học được nhiều điều và hiểu được nhiều điều từ cơ quan quyền lực cao nhất, từ người đứng đầu bộ máy lãnh đạo Việt nam. Trong đó có những câu chuyện mà qua hàng chục năm giữ kín, “đào sâu chôn chặt”, suy xét, kiểm nghiệm đến ngày hôm nay mới dám nói ra, bởi vì nó có liên quan đến những con người và hoàn cảnh lịch sử của đất nước ta trước đây, ngày hôm nay, và có thể nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai dân tộc ngày mai.

Trước khi giữ chức vụ Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt nam cụ Nguyễn Văn Linh đã từng hoạt động và làm việc tại miền Nam gần 50 năm (cụ vào Sài Gòn hoạt động từ 1939), và đã từng đảm nhiệm hầu hết các chức vụ lãnh đạo cao nhất tại miền Nam trước và sau chiến tranh. Vì thế dù sinh trưởng trên quê hương Hưng Yên miền Bắc nhưng cụ đã thực sự như một người con của Nam bộ. Đến khi lên giữ chức Tổng bí thư cụ Nguyễn Văn Linh vẫn rất thường xuyên làm việc tại Sài Gòn, cụ sinh hoạt rất giản dị, khiêm tốn và kín đáo. Cụ ở trong khu vực riêng của Ban quản trị tài chính Trung ương, gọi là T78, khu vực này là một đoạn đường Trần Quốc Toản được đơn vị cảnh vệ ngăn lại hai đầu phố tiếp giáp với đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và đường Trần Quốc Thảo, thành một khu vực riêng biệt, có lối ra thông với đường Lý Chính Thắng (sau này mở thêm khách sạn Dạ Lý Hương). Có những hôm cụ vẫn xuống ăn cơm chung với cánh cán bộ chúng tôi ở nhà ăn tập thể cũng nằm trong khu vực này, cụ ăn uống đơn giản và không đồng ý có thêm bất cứ chế độ đặc biệt gì phục vụ.

Hồi ấy phương tiện đưa đón cụ chỉ là loại xe Vonga đen của Nga sản xuất, mỗi lần xe của cụ đi thì trước đó lại có mấy cậu cảnh vệ mặc thường phục ngồi sẵn trên mấy chiếc xe Honda 67 “xoáy nòng” bí mật chạy trước chạy sau để xem xét, bảo vệ, chứ không phải dùng xe Police “còi hụ” hay xe “bồ câu trắng” bảo vệ như các cán bộ lãnh đạo sau này. Thế mà có lần tôi còn nghe cụ nhắc anh lái xe “chạy chậm chậm một tí không mấy cậu bảo vệ phải đuổi theo lại đụng vào dân thì khổ”, cụ biết và quan tâm đến tất cả những chuyện nhỏ như thế.

Tôi còn nhớ, vào khoảng năm 1988 có lần phải xuống làm việc với đặc khu ủy Vũng tàu (lúc ấy Vũng tàu vẫn còn là đặc khu Vũng tàu-Côn đảo), làm việc xong vào cuối buổi chiều cụ lại muốn đi tắm biển một chút cho khoan khoái. Thế là đám cán bộ địa phương và lực lượng bảo vệ lại phải cuống quýt lo bố trí địa điểm kín đáo, an toàn. Đến khi cụ xuống tắm lại phải bố trí hàng chục cán bộ bảo vệ cùng tắm quanh khu vực, thậm chí có người không kịp chuẩn bị đồ tắm đã phải mặc cả đồ lót đi tắm và mặc luôn đồ ướt đi về. Sau khi biết chuyện ấy cụ mới tự trách : biết các cậu phải lo lắng kỹ lưỡng như vậy thì tôi tắm luôn trong phòng cho xong.

Những ai đã sống trong thời điểm đó thì chắc đều không thể quên được chuyên mục “Những việc cần làm ngay” của cụ viết ký với bút danh N.V.L. Ngay từ khi những sự việc được báo chí đăng tải cụ đã trực tiếp đôn đốc hoặc phân công cho những cán bộ trực tiếp phụ trách theo dõi và phải hàng ngày báo cáo kết quả công việc cho cụ biết. Đúng theo tinh thần “Nói Và Làm”.

Tiếc rằng lãnh đạo đất nước ta từ đó đến nay đã không xuất hiện thêm một ông “Nói Và Làm” nào nữa . Tôi vẫn thường nghĩ rằng nếu các lãnh đạo sau này và các lãnh đạo chính quyền cấp dưới có được quan điểm làm việc, đạo đức và cách sống như cụ thì chắc rằng người dân Việt nam sẽ có được cuộc sống no đủ và công bằng hơn rất nhiều.

Vào khoảng thời gian trước khi về nghỉ, có lẽ nhận thấy sức mình không thể làm thay đổi được cả một bộ máy, một cơ chế cồng kềnh và bảo thủ, cũng lại do hiểu được tính bè phái và sự lộng quyền của những kẻ lãnh đạo cơ hội trong Đảng, cụ càng trở nên trầm tư hơn. Nếu ai có điều kiện lui tới gặp cụ tại nhà riêng thời gian này sẽ nhận thấy sự thất vọng và u uất thể hiện rõ trên khuôn mặt và thái độ của cụ. Ngoài quan hệ công việc tôi lại có quan hệ rất thân tình với cô Bình (Nguyễn Thị Bình) con gái cụ, tôi quen Bình từ lúc còn đang học ở Liên Xô, Bình cũng rất quý tôi, coi tôi như người anh . Có lẽ cũng vì thế mà mỗi lần tôi đến nhà cụ chơi hay có công việc gì đều thấy tự nhiên như người nhà.

Sau này khi cụ Nguyễn Văn Linh thôi giữ chức Tổng bí thư Đảng, tôi không còn được làm việc với cụ nữa, nhưng thỉnh thoảng có dịp ra vào công tác tôi vẫn ghé thăm cụ, hoặc là ghé thăm Bình, vài tháng một lần. Mỗi lần gặp cụ lại hỏi thăm tình hình công việc, tình hình tổ chức nội bộ, tình hình các địa phương. Cụ tỏ thái độ than phiền với những người kế nhiệm và đặc biệt kêu ca về khâu tổ chức cán bộ và quy hoạch lãnh đạo cao cấp.

Vài năm sau đó nữa, lúc này sức khỏe của cụ tỏ ra đã yếu hơn trước rất nhiều, cụ ít đi lại hơn. Một buổi tối tôi đến thăm cụ, thấy cụ có vẻ không được khỏe, tôi không dám nói chuyện nhiều, sau khi hỏi thăm cụ vài câu tôi định đứng dậy ra về, nhưng cụ bỗng khoát tay ra hiệu bảo tôi hãy ở lại chơi và sau đó lại kéo tôi vào buồng trong. Tôi hiểu là cụ muốn trao đổi một chuyện gì đó, chắc là quan trọng hơn.

Vừa ngồi xuống là cụ hỏi ngay: mấy hôm nay cậu có theo dõi vụ Tổng công ty Tracodi mà báo chí vừa đưa tin không?

Tôi đáp: Dạ, có biết chứ ạ! Nhưng cũng chưa rõ lắm đúng sai thế nào?

Cụ lại quay sang hỏi: Thế cậu có biết cái tay Tổng Giám đốc Phan Thanh Nam là người như thế nào không?

Tôi chợt hiểu ra có điều gì đó quanh vấn đề này, thời gian trước đó đã có dư luận xôn xao quanh chuyện Phan Thanh Nam là con rơi của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, cánh cán bộ văn phòng chúng tôi đều có nghe nhưng vẫn không biết thực hư thế nào, nên cũng chỉ coi như một tin đồn nhảm.

Bỗng cụ ghé sát gần tôi và nói: Những chuyện này mà tao không nói cho các cậu thì sau này sẽ chẳng có ai được biết đến nữa.

Thế là bỗng nhiên tôi trở thành một nhân chứng để ghi nhận những sự kiện ghê ghớm thế này, những sự kiện đã gắn liền với lịch sử Cách mạng Việt nam nhưng không bao giờ được chép trong sử sách và nó là một bộ mặt thật hoàn toàn khác với những gì mà nhân dân được biết về lãnh đạo Việt nam, nhất là về lãnh tụ tối cao nhất : Hồ Chí Minh, con người mà bản thân tôi cũng từng ngưỡng mộ và tôn kính từ khi còn rất bé.

Theo cụ Nguyễn Văn Linh kể thì Bộ chính trị lúc bấy giờ, (tất nhiên đứng đầu là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chỉ đạo, điều này thì sau này không ai là không biết), biết rằng cụ Hồ gặp những thiếu thốn và khó khăn về tình cảm cá nhân, như chuyện muốn nối lại mối tình duyên với người vợ cũ ở Trung quốc nhưng đã bị phản đối (đây là một câu chuyện có thật đã được phía Trung quốc công bố từ những thập niên 80, 90 của thế kỷ trước. Về việc này tôi lại nhớ về sự kiện bài báo “Bác Hồ có vợ?” được đăng trên báo Tuổi Trẻ của tác giả Kiến Phước – Trưởng đại diện báo Nhân dân tại TP. Hồ Chí Minh, chính vì bài báo này mà sau đó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ là Nguyễn Kim Hạnh, cũng chính là vợ ông Kiến Phước, bị mất chức. Sau này có lần đến chơi với hai vợ chồng Kiến Phước – Kim Hạnh ở trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, cũng gần khu T78, nhắc lại chuyện này họ lại buồn và phản ứng ghê lắm). Do vậy sau đó Bộ chính trị có bí mật sắp xếp nhiều người phụ nữ khác để chăm sóc và phục vụ cụ Hồ về mặt sinh hoạt tính dục. Đặc biệt, từ thuở còn thanh niên cụ Hồ đã có một mối tình đầu rất đẹp với một người con gái miền Nam (sự thật này đã được nhà văn Sơn Tùng sưu tầm và công bố trong bài viết “đi tìm Út Huệ”), do vậy cụ Hồ có một ấn tượng và thiện cảm đặc biệt với những người phụ nữ Nam bộ. Biết thế nên Bộ chính trị đã chỉ đạo cho Trung ương cục miền Nam, mà lúc này Nguyễn Văn Linh là Bí thư Trung ương cục, phải kín đáo tìm kiếm trong số những cán bộ, du kích miền Nam một vài cô gái còn trẻ, đẹp để đưa ra miền Bắc phục vụ cụ Hồ và các vị trong Bộ chính trị. Thời điểm đó thì Võ Văn Kiệt đang là ủy viên Trung ương cục được cụ Nguyễn Văn Linh tin tưởng tuyệt đối và giao cho trực tiếp phụ trách nhiệm vụ đặc biệt này. Trong số vài cô gái tuyển lựa được lúc đó đang chuẩn bị bố trí bí mật đưa ra miền Bắc, có một cô còn trẻ và rất sắc sảo họ Phan. Giữa lúc đó thì tình hình chiến sự đang diễn ra khá ác liệt nên không thể đưa các cô đi ngay được và rồi không hiểu thế nào mà ông Kiệt lại quan hệ dan díu với chính cô gái họ Phan kia. Đến lúc sự việc vỡ lở thì cô gái đã có thai được mấy tháng rồi. Thế là cô ta phải ở lại và cái bào thai đó chính là vị tổng Giám đốc Tracodi : Phan Thanh Nam sau này.

Nghe đến đây tôi cảm thấy vô cùng sửng sốt và bỗng thấy rùng mình hết cả người. Rõ ràng người đang kể ra những sự việc đó là một người đã từng giữ trọng trách cao nhất trong Đảng cộng sản Việt nam, một người trong số vài ba người được biết rõ nhất, chính xác nhất về câu chuyện này, một người trong số vài ba người hiếm hoi biết được những chuyện thâm cung bí sử nhất trong Trung ương Đảng cộng sản, một người mà cái tuổi đã vượt quá ngưỡng “cổ lai hy” rồi . Như vậy không thể là nói thiếu chính xác hoặc vô căn cứ được, càng không thể là nói xấu tổ chức Đảng và lãnh tụ được. Như vậy những chuyện tày trời kia là có thật ư?

Tôi đang bần thần như người ngủ mê và còn chưa biết phải nói thế nào, cụ Linh lại nói tiếp: … cũng không phải chỉ riêng có Sáu Dân đâu (bí danh của Võ Văn Kiệt), mấy ông tướng nhà ta cũng đầy con rơi ra đấy, còn thằng Ba Dũng là con Nguyễn Chí Thanh, rồi thằng Trần Nam là con Trần Văn Trà hiện đang làm bên Học viện lục quân ấy.

Thế là cụ lại kể cho tôi biết thêm những sự thật khác.

Theo cụ Nguyễn Văn Linh thì trong thời gian tướng Nguyễn Chí Thanh làm Bí thư liên khu ủy khu IV khoảng từ năm 1948 đến 1950 đã có quan hệ với một cán bộ phong trào ở đây và sinh ra Nguyễn Tấn Dũng, và cụ còn cho biết là sau Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn một người em trai nữa cũng là con của tướng Thanh.

Còn tướng Trần Văn Trà thì có quan hệ với một người phụ nữ quê ở miền Bắc (hình như là họ Hoàng, điều này tôi không còn nhớ rõ) rồi sinh ra Trần Nam, cũng là một sỹ quan quân đội đang công tác tại Học viện lục quân Đà lạt.

Về Trần Nam thì hồi đó tôi không hề được biết một thông tin liên quan nào, chưa hề nghe đến danh tính. Rất gần đây tình cờ đọc báo về vụ công ty Rusalka của siêu lừa Nguyễn Đức Chi rồi hỏi thăm cán bộ ở dưới mới được biết Trần Nam chính là giám đốc công ty Lâm Viên thuộc Học viện lục quân – Bộ quốc phòng, có liên quan đến vụ án này.

Sau buổi tối hôm ở nhà cụ Nguyễn Văn Linh ra về tôi bàng hoàng và băn khoăn nhiều lắm. Như vậy những thứ được gọi là tư cách, đạo đức, mẫu mực của các lãnh đạo cao cấp của Đảng ta thật ra chỉ là những thông tin tuyên truyền thôi ư? Và những kẻ bày ra những trò này chắc cũng không ngoài mục đích nhằm thao túng cụ Hồ và thao túng cả Bộ chính trị? Vậy thì đã có biết bao cô gái trẻ đã bị đánh mất tuổi thanh xuân và sự trinh trắng ở đó, và để đảm bảo tuyệt đối bí mật những thông tin này, dứt khoát phải có nhiều người đã bị thủ tiêu hoặc làm cho mất trí nhớ hoàn toàn. Như vậy những câu chuyện đồn thổi về những bóng ma trong quảng truờng Ba đình phải chăng cũng là có thật? Thật bi thảm và khủng khiếp quá!

Bắt đầu từ câu chuyện đó nên sau này tôi đã cố tìm hiểu thêm những thông tin khác liên quan đến Ba Dũng.

Khoảng năm 2000, trong cuộc trò chuyện với một thiếu tướng Quân đội đã nghỉ hưu có quan hệ khá thân thiết với tôi, ông này có thời gian đã công tác tại liên khu IV và V, ông ta cũng lại khẳng định với tôi rằng Nguyễn Tấn Dũng chính là con của Nguyễn Chí Thanh. Hiện nay vị tướng này vẫn còn sống và là ủy viên của Hội cựu chiến binh Việt nam, để tránh gây phiền phức cho ông nên tôi không dám nêu danh tính cụ thể lên ở đây

Tôi đã tìm xem trong số những tài liệu lưu ở văn phòng có liên quan đến Nguyễn Tấn Dũng nhưng không thấy lộ ra chi tiết nào nói về chuyện này. Thế nhưng nhìn vào lý lịch và quá trình công tác của Ba Dũng rõ ràng có những điều bí ẩn sau đó. Ông ta chỉ là một cán bộ tầm trung bình, không có chuyên môn nghiệp vụ (thật ra được đào tạo làm y tá quân đội), trình độ văn hoá thấp, chưa được đào tạo cơ bản chính quy, không có thành tích đặc biệt, không có năng khiếu gì xuất chúng, thế nhưng lại có quá trình thăng tiến nhanh vượt bậc (?).

Sau này, trong những lần làm việc với Nguyễn Tấn Dũng tôi lại càng thấy rõ những điều đó hơn và càng thất vọng rất nhiều. Quả là ông ta là một người năng lực rất kém. Về hình thức bề ngoài, từ trước đến nay ít có lãnh đạo Việt nam nào có được dáng dấp và khuôn mặt sáng láng như Ba Dũng, cái hình thức đó rất dễ làm cho những ai không biết tưởng rằng đó là một người rất thông minh, nhanh nhẹn. Thật ra tương phản với hình thức sáng láng đó là một não trạng rất tối tăm, dốt nát. Hồi mới về Trung ương có những lần nghe ông phát biểu mà mọi người đều không hiểu ông định diễn đạt điều gì, rất lủng củng, tối nghĩa, lại lúng túng, cụt lủn. Nhiều lần tham dự những cuộc họp do Ba Dũng chủ trì, tôi thấy ông ta không dám phát biểu gì, chỉ ngồi nghe các cơ quan cấp dưới phát biểu sau đó ông ta cũng chẳng dám có ý kiến kết luận gì cả. Phải trải qua năm, sáu năm “thực tập” ở cái ghế Phó thủ tướng thì ông ta mới tỏ ra là tự tin, biết chủ trì những cuộc họp lớn của cơ quan Đảng, Chính phủ, nhưng vẫn chỉ là cái kiểu nói lúng túng, nước đôi, nói hùa theo các ý kiến khác chứ không thấy tự tư duy được điều mới mẻ cả. Mặc dù có cả một cơ quan tham mưu giúp việc rất đồ sộ “mớm” cho từng văn bản, từng câu chữ nhưng mỗi lần phải “nói vo” anh ta đều phát biểu rất khó khăn, không có đầu đuôi gì cả. Suốt cả quá trình dài là người đứng đầu Chính phủ và phụ trách tất cả những mảng quan trọng nhất nhưng ông ta chưa làm được một việc gì đáng kể. Đặc biệt, Ba Dũng rất dốt ngoại ngữ, trong cuộc họp mà phát biểu những từ gì tiếng Anh thì toàn nói sai hoặc nói lung tung cho qua. Một con người năng lực yếu kém như vậy mà lại lên đến chức Phó thủ tướng, và nay là Thủ tướng Chính phủ thì quả là không hiểu nổi? Quả là có một bí ẩn khủng khiếp!

Một dịp may khác ngẫu nhiên đến để tôi được kiểm chứng thêm lời nói của cụ Nguyễn Văn Linh. Đó là khoảng năm 2001, trong một lần tiếp xúc với lãnh đạo TP. Hồ Chí Minh tại ủy ban thành phố có một vị khách đến làm việc theo lịch đã hẹn, và tôi được giới thiệu người khách đó là Tư Thắng (Nguyễn Tiến Thắng), em ruột Ba Dũng. Người này nhìn bề ngoài giống hệt Ba Dũng, từ chiều cao, dáng người đến nét mặt, mái tóc và kể cả giọng nói, thậm chí kể cả cử chỉ, dáng điệu (Ba Dũng hay có thói quen hất cằm và khuôn mặt ra phía trước). Tư Thắng giống Ba Dũng đến mức chỉ nghe giới thiệu là có thể tin ngay rồi, chỉ khác một chút là nước da đen hơn Ba Dũng một chút và khuôn mặt có vài vết rỗ. Riêng về cách ăn mặc thì ngược hẳn với ông anh, phóng khoáng tự do, thể hiện là người không làm việc trong cơ quan chính quyền. Có lẽ đã nghe tên tôi từ trước, Tư Thắng chủ động tự giới thiệu trước và đưa danh thiếp có số điện thoại cho tôi (tôi vẫn còn giữ danh thiếp ấy và số điện thoại di động là 090845846, lúc ấy ĐTDĐ chỉ có 9 con số, hiện nay đều đã thêm số 3 nên sẽ là 0903845846), sau đó Tư Thắng còn mời tôi lúc nào rảnh rỗi thì đến chỗ anh ta chơi.

Vì muốn tìm hiểu kỹ sự thật, có một buổi chiều sau giờ làm việc tôi đã lững thững đi bộ đến chỗ Tư Thắng. Theo địa chỉ Tư Thắng cho tôi biết thì đó là một căn nhà mặt tiền đường 3/2, gần ngã tư Cao Thắng (phía bên Nhà hát Hoà Bình), đó là một ngôi nhà lớn, vị trí rất đẹp, nhưng sau này tìm hiểu ra tôi mới được biết Tư Thắng có rất nhiều đất đai và biệt thự ở khắp các tỉnh Nam bộ, ngôi nhà này cũng chỉ là chỗ đi lại mà thỉnh thoảng ở Sài Gòn Tư Thắng mới ghé qua. Chính vì Tư Thắng muốn nhờ tôi giới thiệu thêm với một số lãnh đạo để giúp cho các công việc làm ăn của anh ta, tôi mới được biết là có rất nhiều công ty nằm dưới tay anh ta, đa phần là công ty TNHH. Các công ty này đều chỉ dựa vào thế lực và các mối quan hệ của Ba Dũng để tham gia vào rất nhiều lãnh vực khác nhau như : tài chính, ngân hàng, bất động sản, thương mại, xây dựng, tham gia các dự án nhà nước … Điều làm tôi quan tâm nhất là anh ta có quan hệ với rất nhiều người Đài Loan, đặc biệt trong mạng lưới các chân rết của Tư Thắng có một ngân hàng Đài loan hoạt động chui tại Việt nam là First China Bank (một đàn em tin cậy của ông ta được giao phụ trách việc này cũng tên là Dũng có số ĐTDĐ là 0913950661). Như vậy có thể hiểu được đây chính là những “sân sau” của Ba Dũng, và để tránh đụng chạm với các thế lực khác cạnh tranh, anh em ông Ba Dũng đã nhằm vào địa bàn hoạt động chủ yếu ở miền Trung và Nam bộ, sau đó việc rửa tiền và chuyển ngân lậu được thực hiện qua ngả Đài loan. Liệu có thế lực nào khác và bàn tay của cơ quan tình báo Đài loan nhúng vào những chuyện này không? Chưa ai biết được chuyện đó!

Như vậy, đường đi và vị thế của ông tân thủ tướng Việt nam quả là có một quá trình đầy bí ẩn, đầy những bàn tay sắp đặt, chắc chắn đứng đằng sau ông ít nhất còn có hai người em là Nguyễn Tiến Thắng và Nguyễn Chí Vịnh (tổng cục trưởng Tổng cục tình báo quân đội, con trai chính thức được thừa nhận của tướng Nguyễn Chí Thanh) để lo thu xếp mọi việc từ tài chính đến an ninh chính trị.

Lại cũng dễ hiểu khi con đường quan lộ của Nguyễn Tấn Dũng rộng mở song hành với sự thao túng và lộng quyền của Tổng cục hai trong tay Nguyễn Chí Vịnh (sự lộng quyền này, trong mấy năm gần đây có rất nhiều cán bộ cao cấp và cán bộ lão thành đã phản ánh đến các cơ quan Đảng). Nó là hai mệnh đề luôn bổ sung và giải nghĩa cho nhau. Từ mệnh đề đó có thể giải đáp được rất nhiều những câu hỏi khác. Sự liên quan và ràng buộc này nếu nhìn trên góc độ thực tế chắc chắn đã và sẽ gây ra những ảnh hưởng xấu đến tương lai của đất nước. Bởi vì sự bè phái và những âm mưu thâu tóm quyền lực là những nguyên nhân lớn nhất gây nên đổ vỡ tan rã trong Đảng, đây là điều mà Hồ Chí mInh đã cảnh báo từ rất sớm. Trong thực tế chế độ ta chỉ chấp nhận một Đảng duy nhất lãnh đạo, những chia rẽ và yếu kém trong Đảng dứt khoát có nguy hại đến sự phát triển của đất nước, đến đời sống nhân dân. Nhất là trong tình hình hiện nay hai căn bệnh lớn nhất tồn tại trong Đảng đang bị xã hội lên án rất gay gắt và là nguy cơ thật sự , đó là tham nhũng và tranh giành quyền lực.

Nếu những căn bệnh này còn tồn tại, không được giải quyết triệt để, sự tan rã chế độ sẽ là tất yếu. Rồi tập đoàn Dũng – Thắng – Vịnh sẽ đưa đất nước ta đến bờ vực thẳm nào?

Những sự việc cụ Nguyễn Văn Linh đã kể lại cho tôi chắc chắn cũng phải còn ít nhất là một vài người khác được biết, thế nhưng cho đến nay vẫn chưa có ai dám công khai nêu lên. Trước thực trạng đầy bất ổn của tình hình chính trị đất nước cùng với tấm lòng cảm mến và kính trọng cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, tôi nhận thấy chính mình phải có trách nhiệm nói ra những điều này, tôi xin hoàn toàn đảm bảo về tính trung thực và chính xác của sự việc này. Tôi cũng mong rằng sau khi sự thật này được đưa ra ánh sáng thì sẽ có thêm nhiều bằng chứng khác của các vị lão thành Cách mạng, của những ai có may mắn được biết đến những sự việc trên sẽ bổ sung đầy đủ hơn để bạch hoá hoàn toàn những bí ẩn này.

Thứ nữa, tôi muốn thông báo đến giới trẻ, những người chủ tương lai của đất nước được biết rằng : có rất nhiều những sự thật mà các bạn không có cơ hội được biết đến, mà lẽ ra trong xã hội hiện đại truyền thông đa phương tiện ngày nay các bạn cần phải biết tất cả những sự thật, những điều trắng đen rõ ràng để tự xây dựng cho mình những tư duy sống, những quan điểm tự nhiên chứ không phải những ý thức hệ bị cưỡng bức, những tư tưởng bị chỉ đạo.

Cuối cùng, tôi muốn gửi thông tin này đến tất cả mọi người dân với mong muốn rằng nhân dân chúng ta đều càng ngày càng được cởi mở hơn trong tiếp nhận thông tin, tiếp nhận sự thật. Những sự thật lịch sử cần phải được tôn trọng và dần dần cần được giải mã trước công chúng. Những sự việc gây ảnh hưởng đến vận mệnh đất nước cần phải được minh bạch và công khai. Từ đó mỗi người dân cần có thái độ và đóng góp trách nhiệm của mình một cách rõ ràng trước những điều hệ trọng của đất nước. Nhân dân cần phải thay đổi thói quen chấp nhận để đời sống chính trị bị lệ thuộc bởi một cá nhân nào, một đảng phái nào, hay một thể chế nào, một chính phủ nào, mỗi người phải có quyền và nghĩa vụ tự quyết định cho riêng mình trong một xã hội văn minh, dân chủ.

Hà Nội ngày 09/10/2006
Hoàng Dũng, Cán Bộ VPTƯ

Dienstag, 1. Juni 2010

Google cảnh báo về trang web báo Nhân Dân

BBC Vietnamese

1 tháng 6, 2010 -Người phụ trách trang mạng báo Nhân Dân nói với BBC rằng họ đang tìm cách giải quyết việc trang web tờ báo chính thức của Đảng Cộng sản bị Google nhận định là "trang web ác ý".

Khi tìm kiếm báo Nhân Dân trên trang Google, người đọc nhìn thấy dòng chữ ''This site may harm your computer'' (Trang web này có thể gây hại cho máy vi tính của bạn).

Điều này xảy ra cho cả hai địa chỉ trang tiếng Việt lẫn tiếng Anh.

Google nói họ bấm truy cập trang web của báo Nhân Dân lần chót là ngày hôm nay 01/06 và lần cuối tìm thấy nội dung gây nghi ngờ là ngày 30/05.

Tuy nhiên thông báo của Google nói bản thân website báo Nhân Dân không lưu trữ phần mềm độc hại trong 90 ngày qua.

Thay vào đó, mã độc được lưu trên 25 tên miền - một số trang được ghi là đặt tại Trung Quốc - cùng 5 tên miền đóng vai trò trung gian, cũng đặt ở Trung Quốc.

BBC hỏi Trưởng ban Điện tử báo Nhân Dân, ông Phạm Song Hà, liệu có khả năng các trang đặt ở Trung Quốc đã phát tán virus.

Ông không trả lời câu hỏi này mà chỉ nói khi đọc được dòng cảnh báo, thì ông "không vào trang ấy nữa, mà chuyển qua đọc ở địa chỉ khác".

Hiện nay báo Nhân Dân chưa đưa ra thông báo với người đọc, vì theo ông Hà, họ mới phát hiện vấn đề trong ngày hôm nay.

Ông nói: "Bộ phận chức năng đang tìm hiểu để báo cáo, sẽ cố gắng đưa ra giải pháp trong thời gian sớm nhất."

'Ác ý'

Một blogger hôm 30/05 phát hiện việc trang web báo Nhân Dân bị liệt vào danh sách "đen" của Google.

Theo blogger Bấm Phạm Thành Nhân, trong cập nhật mới nhất ngày 01/06, "khi truy cập vào địa chỉ nhandan.com.vn thì Google cho mình biết rằng không chỉ một vài chuyên mục của báo Nhân Dân Online có chứa mã độc mà toàn bộ website nhandan.com.vn hiện chứa đầy mã độc với 355 trojan, 54 sâu (worm), 1 đoạn mã độc".

Trước đó, trong tuần đầu tháng Năm, diễn đàn tin học DDTH.com cũng Bấm có người ghi nhận việc một số trang web báo chí - như Công An Nhân Dân, An Ninh Thế giới - bị Google đưa ra cảnh báo tương tự.

Đến hôm nay, khi truy cập trang Công An Nhân Dân thì người dùng không còn gặp dòng cảnh báo, trong khi trang web báo Nhân Dân hiện vẫn bị xếp vào diện "phát tán mã độc" tính đến buổi chiều ngày 01/06, theo giờ Việt Nam.

Khi bấm vào phần giải thích của Google, người ta được cho hay trong 90 ngày qua, Google kiểm tra 2546 trang từ website này và thấy có 379 trang có phần mềm độc hại được download và cài đặt mà không có sự đồng ý của người dùng.

Một số có mã độc

topdau.com
nhandan.com.vn
vnmedia.vn
thoitrangdep.vn
bacgiangdpi.gov.vn
tvs.vn
vnnsearch.com
2forum.biz
gocmuaban.com
wepro-fashions.com
palletgo.vn
163.17.136.0
raovatdidong.vn
ausbangla.com

'Bị tấn công'

Nói chuyện với BBC hôm nay, một chuyên gia an ninh mạng nhận định trang web báo Nhân Dân, cùng hơn 400 trang web khác của Việt Nam, có thể đã là nạn nhân bị tin tặc cướp quyền kiểm soát từ ít nhất 90 ngày qua.

Ông David Dede, trưởng nhóm nghiên cứu phần mềm ác ý của công ty Bấm Sucuri Security, nói đã có 402 trang web thuộc mạng VNPT bị tin tặc tấn công để cắm mã độc làm hại người sử dụng.

Ông nói: "Tất cả các trang này đều bị hack và sử dụng trong sự lây nhiễm lan tràn virus mạng Gumblar qua cổng 8080."

"Các trang này bị lây nhiễm virus và virus này đánh cắp mật mã máy chủ của các trang web. Dùng được mật mã này, virus xâm nhập vào trang web và cài mã độc vào đó."

Khi được hỏi liệu có sự liên quan gì đến các tên miền đặt ở Trung Quốc, ông David Dede nói ông đã thấy các mã độc được đặt ở cả Việt Nam và Trung Quốc.

Theo ông, một số trang web của Việt Nam đã đặt máy chủ ở Trung Quốc, có thể vì lý do giá rẻ hay tốc độ nhanh hơn.

Ông nói các vụ tấn công có dính líu đến các server đặt ở Trung Quốc, nhưng không thể khẳng định tin tặc Trung Quốc là thủ phạm, vì có thể chính các máy chủ ở Trung Quốc cũng đã bị nhiễm virus.

Theo Google, trong 90 ngày qua, Bấm họ kiểm tra khoảng 6000 trang web thuộc mạng lưới VNPT và phát hiện 403 trang web - như topdau.com, nhandan.com.vn và vnmedia.vn - có nội dung chứa đựng mã độc.

Trong số này, có 46 trang mạng - ví dụ thoitrangdep.vn, bacgiangdpi.gov.vn, và tvs.vn - có vẻ đóng vai trò trung gian để làm nhiễm 74 trang web khác như vnnsearch.com, 2forum.biz, gocmuaban.com.

Google cũng nói họ phát hiện 38 trang web thuộc VNPT - ví dụ wepro-fashions.com, bacgiangdpi.gov.vn, palletgo.vn - đã phát tán mã độc làm nhiễm 216 trang web khác như 163.17.136.0, raovatdidong.vn, ausbangla.com.

Nhưng có vẻ như đến nay 402 trang web bị nhiễm của Việt Nam đã được "dọn sạch" vì lần cuối cùng nội dung đáng ngờ được tìm thấy là trong ngày 31/05, theo kiểm tra ngày 01/06 của Google.

Ông David Dede nói các trang web bị nhiễm, sau khi đã không còn mã độc, cần gửi thư yêu cầu Google đánh giá lại để được đưa ra khỏi danh sách "đen".

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/06/100601_website_attackpage.shtml